Báo ân Cha Mẹ

Ngày đăng bài Thứ Ba, ngày 05-08-2014

Đến hẹn lại lên, hôm nay tôi đi chùa nghe thầy giảng Pháp về chủ đề Vu Lan để hiểu rõ hơn về ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan và có dịp nhìn lại mình đã làm gì để báo ân cha mẹ.

Khi sư phụ bắt đầu bài giảng, tôi chợt nhớ đến hai câu thơ mà người xưa đã dạy:

 
“Thiên hữu tứ thời xuân tại thủ
Nhân sinh bách hạnh, hiếu vi tiên”

(Trời có bốn mùa, mùa xuân là mùa đứng đầu
Con người có nhiều nết tốt, nhưng trước hết phải là đạo hiếu thảo)

 



Lời dạy trên luôn đúng trong mọi thời đại. Cá nhân tôi đã trải nghiệm và thấy rằng khi mình hiếu thảo với cha mẹ thì mọi việc trong cuộc sống diễn ra khá thuận lợi hơn và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Ngoài ra, trong cuộc sống hàng ngày chúng ta nên “gieo nghiệp lành” chứ không chỉ dừng ở đạo việc báo hiếu cha mẹ. Vậy nghiệp lành là gì? Bạn hãy hình dung nếu bạn gieo hạt mướp đắng thì bạn sẽ thu hoạch được những quả mướp đắng. Ngược lại, nếu bạn gieo hạt đu đủ ngọt, bạn sẽ thu hoạch được quả đu đủ ngọt. Đó chính là quy luật nhân quả trong cuộc sống, gieo nhân gì sẽ gặt được quả ấy.

Nhân dịp tháng 7 âm lịch nên sư phụ của tôi cũng giảng thêm đôi điều về vấn đề tâm linh là “tâm chuyển tâm”. Chuyện kể rằng, có một bác Phật tử linh cảm một chuyện không hay đang xảy ra với cô con gái đang ở bên Mỹ. Bác nói với người con trai ở Việt Nam hãy gọi điện thoại ngay cho cô em gái bên Mỹ để hỏi thăm, nhưng anh ấy từ chối vì giờ này đang là đêm khuya bên Mỹ. Bác đã giải thích rằng: “Mẹ cảm nhận có điều không tốt đã xảy ra với em của con, nghe lời mẹ hãy gọi cho em con hỏi xem thế nào”. Quả thật, ngay khi anh con trai gọi cho cô em gái bên Mỹ thì được tin báo cô vừa bị tai nạn giao thông. Và một điều bất ngờ hơn là ngay khi xảy ra tai nạn, cô gái đã gọi “Mẹ ơi” rồi cô lịm dần vì bất tỉnh. Qua câu chuyện này, bạn sẽ thấy được sự lo lắng trong tâm của người mẹ đã chuyển đến tâm của cô con gái và khiến cô thốt lên gọi Mẹ. Theo cá nhân tôi đây cũng chính là thần giao cách cảm của tình mẫu tử thiêng liêng mà ông trời ban cho chúng ta.

Một câu chuyện khác mà sư phụ đã xúc động kể lại trong buổi thuyết giảng là mối liên hệ giữa thầy và trò. Vào năm 1996, khi sư phụ đang đi công tác Phật sự ngoài Hà Nội thì cũng là lúc sư ông đang bệnh và yếu dần. Vì lâu ngày có dịp ra Hà Nội nên các Phật tử mời thầy đi tham quan Vịnh Hạ Long. Bất chợt lúc ấy trong lòng sư phụ rất lo lắng bồn chồn và muốn về Sài Gòn với sư ông mặc dù các Phật tử thuyết phục thầy ở lại. Và rồi tối hôm đó thầy về thì sáng hôm sau sư ông viên tịch. Nếu sư phụ không về Sài Gòn thì thầy sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại sư ông. Tôi khá xúc động khi nhìn gương mặt thầy kể lại lời nói của sư ông “Khi thằng Trí ở nhà thầy hay la nó, nhưng nó đi thì thầy nhớ nó và không ai đẩy xe cho thầy đi chơi…” Và đó là lần gặp cuối cùng giữa thầy và trò trước khi sư ông ra đi mãi mãi.

Điều cuối cùng thầy giảng cho chúng tôi là cúng dường đúng pháp. Tôi thường nghe mọi người kể nhau nghe đi chùa này chùa kia cầu trúng số, bán nhà, lấy chồng, … nhưng mấy ai hiểu được họ đã cúng dường thế nào mà lại mong cầu nhiều như thế? Có một cô Phật tử thường cúng dường cho chùa, trong buổi lễ Phật Đản cô chào sư phụ nhưng sư phụ đang bận nên không chào lại cô thế nên cô giận và không đi chùa nữa. Điều này nghe có vẻ bình thường nhưng lại không bình thường trong suy nghĩ của cô Phật tử này. Cô nghĩ rằng khi cô cúng dường thì sư phụ phải chào cô khi khi chào thầy. Nhưng cô không nghĩ rằng khi đó thầy đang bận và không chào cô được. Điều này cho thấy cô đã cúng dường chưa đúng pháp và chưa thành tâm. Khi cho đi một điều gì đó thì bạn đừng cầu mong nhận lại vì Cho là Nhận. Cho đi nhiều bạn sẽ nhận lại rất nhiều sự an lạc và bình an trong tâm.

Một cách ngắn gọn, là một Phật tử hiểu đạo bạn phải biết báo ân Cha Mẹ, biết gieo duyên lành, biết cúng dường đúng Pháp. Từ những việc này khi bạn cầu nguyện thì tâm của bạn sẽ “chạm” đến tâm của Đức Phật.

“Cha Mẹ như một nén hương
Khi đã ngửi được thì hương sắp tàn” - TM



Hãy nhớ lại những lần bạn bất hiếu với cha mẹ, làm cha mẹ buồn lòng. Để rồi một ngày nào đó bạn nhận ra thì cha mẹ đã sắp ra đi mãi mãi. Ngay lúc này đây, bạn hãy báo ân cha mẹ khi họ còn khỏe mạnh!

Chúc các bạn một mùa Vu Lan an lạc và bình an.

Thanh Mai / Niết Bàn


132x99
Lời mẹ dặn